Phụng vụ - Bí tích
Ngày 3 Tháng Bảy: Thánh TÔMA tông đồ; Thánh Philipphê PHAN VĂN MINH, linh mục (+1853)

Ngày 3 Tháng Bảy

Thánh TÔMA tông đồ

Thánh Tôma, còn gọi là Ðiđimô, người xứ Galilêa là một trong số mười hai môn đệ của Chúa Giêsu. Phúc Âm, đặc biệt là Phúc Âm thánh Gioan, đã cho ta thấy ngài là người rất nhiệt thành và tận tụy. Một lần Chúa Giêsu muốn về Giuđêa để cho Lazarô sống lại, nhưng nơi đó người Do Thái đang âm mưu giết Chúa, nên Tôma đã can đảm nói: “Nào chúng ta cùng đi để được chết với Thầy.” Sau khi Chúa sống lại, lòng cứng tin của Tôma đã là bài học đích đáng cho muôn thế hệ. Ðối với sự Phục Sinh của Chúa, ngài chỉ biết thốt lên: “Lạy Chúa tôi và là Chúa Trời tôi.”

Sau khi nhận lãnh Chúa Thánh Thần, có lẽ ngài đã đi rao giảng Tin Mừng ở Patia, Ba Tư. Một văn kiện khác cho rằng ngài đã đặt chân lên Ấn Ðộ và chịu tử đạo ở đó, vì người ta đã tìm thấy nhiều tài liệu chứng minh ngay từ xưa dân tộc Ấn Ðộ đã có một lòng tôn kính đặc biệt đối với thánh Tôma tông đồ.

Hợp ý với Giáo Hội, chúng ta hãy xin Chúa, nhờ lời bầu cử của thánh nhân, thêm đức tin cho chúng ta, nhất là trong thế giới duy vật ngày nay.

Thánh Philipphê PHAN VĂN MINH, linh mục

(+1853)

Thánh Philipphê Phan Văn Minh sinh năm 1815 tại họ Cái Mơn, thuộc Vĩnh Long, trong một gia đình công giáo đạo đức. Ngài được Ðức Taberd cho vào Chủng viện Lái Thiêu. Ðến năm 1840, được gửi học tại Ðại chủng viện Pénang (Mã Lai). Sau sáu năm học tập và tu luyện, ngài trở về quê hương và thụ phong linh mục vào năm 1846.

Vào cuối năm 1852, lệnh cấm đạo trở nên gắt gao, ngài phải vâng lệnh Bề Trên, đến trú ẩn tại họ Mặc Bắc, nhưng lại được lãnh triều thiên tử đạo. Nguyên lúc ấy, có bếp Nhẫn say mê cờ bạc rượu chè, vì hy vọng tiền thưởng, nên đã đi báo quan đem quân về bắt cha Phêrô Lựu, chánh sở Mặc Bắc. Không gặp cha Phêrô Lựu nhưng quan quân lại bắt được cha Minh trong đêm 25-2-1853, cùng với chủ nhà cho trú ẩn là ông trùm Giuse Lựu, và một số giáo dân nữa. Tất cả bị điệu về Vĩnh Long.

Trong ngục, ngài luôn hãnh diện vì là linh mục và đầy lòng thương mến các bạn tù, dù chịu nhiều hình khổ và nhiều điều sỉ nhục. Vì không lay chuyển nổi đức tin sắt đá của ngài, các quan đã lên án “phát lưu ra Bắc” và đệ án vào kinh xin châu phê. Vua Tự Ðức không nghe, truyền phải xử tử.

Ngày 3-7-1853, ngài bị điệu đi xử trảm tại pháp trường Ðình Khao (Vĩnh Long).

Ðức Thánh Cha Lêô XIII đã tôn phong ngài lên bậc Chân Phước ngày 27-5-1900 và Ðức Thánh Cha Phaolô II tôn phong Hiển Thánh ngày 19-6-1988.


 
Châu-Kiên-Long